trưởng thành

Đừng ghen tị vì thấy người khác chín chắn trưởng thành, chẳng qua họ gặp nhiều “người xấu” hơn bạn thôi

Làm thế nào để chấp nhận sự vỡ mộng khi trưởng thành? Cuộc sống không còn màu hồng như khi chúng ta còn nhỏ mà khắc nghiệt và ích kỷ, mọi người chỉ quan tâm đến lợi ích của chính họ.

Demi Lovato: “Bạn sẽ không biết mình mạnh mẽ đến mức nào, cho đến khi mạnh mẽ là lựa chọn cuối cùng và duy...

Trở nên mạnh mẽ là cho bản thân cơ hội để trưởng thành. Sức mạnh của người khao khát được trưởng thành là động lực giúp họ vượt qua mọi khó khăn.

Làm người: Lương thiện nên có giới hạn, khoan dung phải biết nhìn thấu lòng người

Làm người nếu như dễ tính quá thì chắc chắn người khác nói gì bạn cũng không có ý kiến. Cuối cùng sẽ bị những lời bạn nói ra không được tôn trọng.

Người trẻ tại sao phải nỗ lực kiếm tiền? Thế sự vô thường, chỉ có chăm chỉ kiếm tiền, bạn mới cho mình cơ...

Người xưa có câu: "Mạnh vì gạo, bạo vì tiền." Cảm giác an toàn của người lớn đại đa số đều đến từ tiền bạc. Thế sự vô thường. Chỉ có chăm chỉ kiếm tiền, bạn mới cho mình cơ hội hóa nguy thành an trước những cơn sóng của cuộc đời.

Trong cuộc sống: “Biết cuối xuống để đứng lên, hạ mình để trưởng thành”

Trong cuộc sống, đôi khi ta phải đối mặt với những người không thích ta. Nhưng cách ta đối xử lại với họ như nào mới là vấn đề quan trọng.

Đức Phật dạy: “Trong chốn bụi trần, ta chỉ là những vị khách qua đường của năm tháng”

Trong cuộc sống này, ngày tháng thoi đưa, cuộc đời đã trải qua bao sóng gió, giữa gặp gỡ và ly biệt mà đã diễn ra buồn vui rồi hợp tan. Những bước chân vội vàng hối hả chẳng thể níu được thời gian cũng chẳng thể nào giữ được thanh xuân.

Thế giới của người trưởng thành chưa bao giờ có lựa chọn dễ dàng: Khi ta nghèo, tất cả những gì ta lo lắng...

Khi ta nghèo, tất cả những gì ta lo lắng, suy nghĩ chỉ đơn giản là TIỀN: Thế giới của người trưởng thành đã - đang và sẽ chưa bao giờ có lựa chọn dễ dàng cả!

Bản lĩnh của người trưởng thành là khi biết buông ‘cái tôi, niềm kiêu hãnh’, thứ mong cầu lớn nhất là sự đồng hành

Trên hành trình khám phá và trưởng thành, dù bạn có giỏi đến mấy, mạnh mẽ đến dường nào, thì cũng sẽ đến lúc nhận ra mình không thể đơn độc đương đầu với mọi thử thách, vì vốn dĩ, bạn chẳng thể nào tưởng tượng được hết những gì mà bản thân sẽ va vấp trên hành trình ấy.

Chỉ khi biết cúi đầu, bạn mới có thể ngẩng cao đầu, đó không phải tự ti, không phải là nhu nhược, mà là...

Ai cũng muốn làm một người dũng khí hiên ngang, đứng giữa cuộc đời, đầu tròn đội trời, chân vuông đạp đất. Nhưng thế nào là có dũng khí, thế nào là có khí chất thì chẳng mấy ai hiểu được.

Trưởng thành chính là quá trình điều chỉnh tiếng khóc về chế độ “im lặng”

Thế giới của người lớn, của những người phải va vấp ra ngoài xã hội với bao trách nhiệm trên vai, lựa chọn im lặng, không phải vì không còn trẻ, hay không chia sẻ, mà là họ rõ hơn ai hết, có những lời, không thể nói, không muốn nói và cũng không cần thiết phải nói ra.

Nói ít nghe nhiều, người có năng lực xoay chuyển thế giới không bao giờ phô trương: Càng trầm lặng, quyền năng càng lớn

Chúng ta luôn đề cao những người hoạt ngôn, năng động hơn những người trầm lặng, ít nói. Thế nhưng trong đám đông, người nào càng trầm lặng, thường lại là người có thực lực rất cao; người càng lợi hại, càng biết sống khiêm tốn

Trưởng thành là khi: Biết vị mặn của mồ hôi, vị đắng của lòng người, vị chát của đồng tiền, vị tanh của xã...

Nếu bạn đã biết vị mặn của mồ hôi, vị đắng của lòng người, vị chát của đồng tiền, vị tanh của xã hội này. Thì bạn đã thật sự trưởng thành!

Người khôn ngoan chân chính ‘nói gì cũng có thước đo’: Tài năng được nuôi dưỡng trong im lặng, còn chí khí được tạo...

Nước sâu thì dòng chảy chậm, người tôn quý thì ăn nói từ tốn. Kahlil Gibran, nhà văn nhà triết học nổι tiếng người Mỹ từng nói: “Mặc dù sự ồn ào của ngôn ngữ như làn sóng cuộn trào sẽ mãi mãi ở phía bề mặt của chúng ta, nhưng chiều sâu của tâm hồn chúng ta vicnh viễn là trầm lặng”. Bởi vậy học cách kiềm chế lời nói của mình mới là một loại trí tuệ.

Người thông minh không nói cho sướng mồm: Nhiều khi, ngậm miệng là sự tôn trọng lớn nhất, im lặng, là phương thức biểu...

Ernest Miller Hemingway từng nói: “Con người ta mất hai năm để học nói, nhưng mất cả đời để học cách im lặng". Đúng vậy, có những lời, không thích hợp để nói ra, chỉ nên giấu đi. Rất nhiều khi, ngậm miệng chính là sự tôn trọng lớn nhất; im lặng, mới là phương thức biểu đạt tuyệt vời nhất!